Hanroro biến thế giới album thành sách bán chạy

Tác phẩm Grapefruit Apricot Club của Hanroro đã biến vũ trụ album của một nghệ sĩ trở thành một trong những câu chuyện sách gây bất ngờ nhất năm tại Hàn Quốc. Dự án tiểu thuyết đầu tay của nữ ca sĩ kiêm nhạc sĩ này, gắn liền với EP thứ ba cùng tên, không chỉ vượt ra khỏi phạm vi fandom để tiến vào các hiệu sách mà còn đứng đầu bảng xếp hạng sách bán chạy offline nửa đầu năm của Kyobo Bookstore.
Sự trỗi dậy này quan trọng vì nó cho thấy một sự thay đổi trong cách các nghệ sĩ giải trí Hàn Quốc bước chân vào lĩnh vực xuất bản. Thay vì chỉ phát hành những cuốn hồi ký quen thuộc hay các ấn phẩm ảnh dành cho fan, những nghệ sĩ như Hanroro và nam diễn viên Cha In-pyo đang sử dụng chính tiểu thuyết như một sự mở rộng cho bản sắc sáng tạo của họ, mời gọi người hâm mộ và độc giả phổ thông dõi theo những câu chuyện xuyên suốt các định dạng khác nhau.
Cách Hanroro biến một album thành một cuốn tiểu thuyết
Grapefruit Apricot Club, được biết đến tại Hàn Quốc với tên gọi Jamong Salgu Club, xoay quanh bốn người trẻ gặp nhau thông qua một câu lạc bộ bí mật và quyết định cùng nhau duy trì sự sống. Tiền đề đó mang lại cho cuốn sách một sức nặng cảm xúc vượt xa những sản phẩm ăn theo nghệ sĩ thông thường: đây không đơn thuần là vật phẩm đi kèm với một album, mà là sự mở rộng cốt truyện của một thế giới mà các bài hát mới chỉ dừng lại ở mức gợi mở.
Các báo cáo gốc tại Hàn Quốc mô tả album kéo dài khoảng 20 phút, một giới hạn khiến Hanroro có nhiều câu chuyện hơn là chỉ đơn thuần là âm nhạc. Cuốn tiểu thuyết đã trở thành nơi cô có thể mở rộng khung cảm xúc đó, khơi gợi lên nỗi đau, sự cô độc và những hành động cứu rỗi nhỏ bé ẩn sau ý tưởng của bản EP.
Cấu trúc đa nền tảng này đã tạo ra một lộ trình hai chiều cho khán giả. Một số độc giả đã tìm đến cuốn sách trước rồi mới quay lại nghe album, trong khi những người hâm mộ âm nhạc tiếp cận cuốn tiểu thuyết như một cách để thâm nhập sâu hơn vào cùng một tâm trạng và các nhân vật. Đối với một thế hệ đã quen với việc chuyển đổi giữa các bài hát, clip ngắn, tiểu thuyết mạng và các vật phẩm sưu tầm, trải nghiệm đa tầng như vậy mang lại cảm giác tự nhiên thay vì là một sự thử nghiệm.
Kết quả thương mại đã mạnh mẽ một cách bất ngờ. Danh sách sách bán chạy nhất tuần thứ ba của tháng Hai từ Nhà sách Kyobo đã xếp Grapefruit Apricot Club ở vị trí số 1 sau bảy tháng mở bán. Các báo cáo tại Hàn Quốc lưu ý rằng việc một ca sĩ đạt tới đỉnh cao với một tác phẩm hư cấu nguyên bản, thay vì là một tập tùy bút hay sách ảnh, là trường hợp đầu tiên kể từ sau Pieces of You của Tablo vào năm 2008.
Đà tăng trưởng không chỉ dừng lại ở một bảng xếp hạng hàng tuần. Dữ liệu nửa đầu năm của Kyobo sau đó cho thấy Grapefruit Apricot Club đã đứng ở vị trí số 1 trong bảng xếp hạng sách bán chạy tổng hợp tại các cửa hàng offline, một kết quả đặc biệt đáng chú ý khi bảng xếp hạng trực tuyến lại do một tựa sách khác dẫn đầu. Khoảng cách này cho thấy một hiện tượng tại các cửa hàng vật lý, nơi độc giả trẻ coi việc mua sách là một phần của hoạt động trải nghiệm văn hóa thay vì chỉ là một giao dịch trực tuyến thuần túy.
Các mô hình doanh số trước đó cũng ủng hộ nhận định này. Khi tựa sách này bắt đầu leo lên các bảng xếp hạng, các báo cáo đã ghi nhận tỷ lệ người mua ở độ tuổi 20 cao một cách đáng kinh ngạc, đồng thời nhóm tuổi 10 và 30 cũng dần trở thành một phần của tệp độc giả khi thông tin được lan truyền. Do đó, thành công của cuốn sách trông giống như một trường hợp năng lượng của fandom đang mở rộng sang thị trường văn học đại chúng hơn là một chiến dịch thúc đẩy doanh số ngắn hạn trong một tuần.
Tại sao tiểu thuyết về người nổi tiếng lại mang lại cảm giác khác biệt vào lúc này
Sách về người nổi tiếng không phải là khái niệm mới tại Hàn Quốc. Trong nhiều năm, các diễn viên, ca sĩ, diễn viên hài và người dẫn chương trình thường xuất bản các tập tùy bút về những khó khăn đời tư, bài học nghề nghiệp hoặc thói quen hàng ngày, giúp người hâm mộ cảm thấy gần gũi hơn với con người thật đằng sau hình ảnh công chúng. Những cuốn sách đó có thể bán rất chạy, nhưng định dạng này đã trở nên quá quen thuộc đến mức khó có thể khiến bất kỳ một ấn phẩm đơn lẻ nào tạo được cảm giác mới mẻ.
Làn sóng hiện tại đang trở nên khác biệt bởi điểm thu hút không chỉ dừng lại ở việc tiếp cận cuộc đời của một người nổi tiếng. Hanroro không yêu cầu độc giả mua một cuốn nhật ký về sự nghiệp của cô; cô đang mời gọi họ bước vào một thế giới hư cấu có sự đối thoại với âm nhạc của chính mình. Cha In-pyo không chỉ đơn thuần dựa vào sự hoài niệm về sự nghiệp diễn viên truyền hình; ông đang tự giới thiệu mình là một tiểu thuyết gia quan tâm đến hình thức, quyền tác giả và hành vi đọc.
Tiểu thuyết mới của Cha, Our Neighborhood Library, đã mở rộng xu hướng đó từ hư cấu liên kết với âm nhạc sang thể loại tiểu thuyết siêu hư cấu (metafiction). Cuốn sách theo chân một nhà văn hiện đại làm việc trong thư viện và một họa sĩ thời Goguryeo tên là Beongak, đồng thời mời gọi sự hiện diện của độc giả vào trong cấu trúc của câu chuyện. Các báo cáo tại Hàn Quốc về sự kiện ra mắt của Cha đã mô tả đây là một cuốn tiểu thuyết di chuyển giữa hiện tại và quá khứ thông qua hình ảnh con rồng, một sinh vật mà ai cũng biết đến nhưng chưa ai thực sự nhìn thấy.
Tại sự kiện đó, Cha giải thích rằng cuốn sách nảy sinh từ câu hỏi về lý do tại sao rồng lại được chia sẻ rộng rãi giữa các nền văn hóa dù là một sinh vật tưởng tượng. Ông cũng định hình dự án này như một cách để thể hiện chính quá trình viết lách, sau khi nghe các độc giả hỏi về thói quen và cách ông vượt qua những lúc bế tắc trong sáng tạo. Kết quả là một tác phẩm xóa nhòa ranh giới giữa hư cấu và sự phản chiếu về quá trình tạo nên hư cấu.
Cách tiếp cận này rất quan trọng đối với những độc giả sử dụng tiếng Anh, những người có thể chỉ biết đến Cha chủ yếu với tư cách là một diễn viên từ giai đoạn mở rộng đầu tiên của làn sóng Hàn Quốc. Anh ra mắt vào thập niên 1990, trở nên nổi tiếng rộng rãi thông qua các bộ phim truyền hình, và kể từ đó đã phát triển một bản sắc song song với tư cách là một tác giả. Các báo cáo về Our Neighborhood Library mô tả đây là tiểu thuyết dài tập thứ năm của anh, nối tiếp một con đường viết lách đã kéo dài vượt xa khỏi một thử nghiệm xuất bản đơn lẻ của người nổi tiếng.
Tín hiệu lớn hơn cho Văn hóa K
Câu chuyện lớn hơn không phải là việc các nghệ sĩ đã bước chân vào các hiệu sách. Mà là văn hóa đại chúng Hàn Quốc đang trở nên thoải mái hơn với sự giao thoa trí tuệ và văn học, đặc biệt là khi dự án mang một lý do sáng tạo rõ ràng để tồn tại. Một nhạc sĩ có thể sử dụng tiểu thuyết để mở rộng một chuỗi các bài hát; một diễn viên có thể sử dụng hư cấu siêu thực (metafiction) để đặt câu hỏi về ý nghĩa của việc một độc giả hoàn thiện một câu chuyện.
Điều này cũng phù hợp với xu hướng "text hip" (văn hóa đọc sành điệu) rộng lớn hơn tại Hàn Quốc, nơi việc đọc sách đã trở nên hiển hiện hơn đối với những người tiêu dùng trẻ tuổi. Hiệu sách, các phiên bản in ấn, ảnh chụp khi đang đọc và các đề cử văn học hiện đang lưu thông trên cùng các nguồn cấp dữ liệu mạng xã hội vốn là nơi đăng tải các thiết kế album và ảnh tĩnh từ phim truyền hình. Trong môi trường đó, một cuốn sách kết nối với vũ trụ của một nghệ sĩ có thể mang lại cảm giác vừa là một khám phá cá nhân, vừa là một vật phẩm văn hóa có thể chia sẻ.
Đối với các nhà xuất bản, bài học này đòi hỏi khắt khe hơn việc chỉ đơn thuần gắn tên một người nổi tiếng lên bìa sách. Độc giả sẽ phản hồi tích cực khi bản thân định dạng tác phẩm mang lại cảm giác được đầu tư xứng đáng. Cuốn sách của Hanroro thành công vì tiểu thuyết đã lấp đầy nhu cầu kể chuyện còn bỏ ngỏ từ album. Cuốn sách của Cha thu hút sự chú ý vì hình thức của nó tương thích với những câu hỏi mà anh đặt ra về trí tưởng tượng, các thư viện và vai trò của độc giả.
Xu hướng này cũng mang theo một lời cảnh báo hữu ích. Các tác giả là người nổi tiếng phải đối mặt với sự hoài nghi chính vì sự nổi tiếng của họ có thể mở ra những cánh cửa mà các nhà văn vô danh khó lòng chạm tới. Doanh số bán mạnh có thể mang lại sự chú ý, nhưng tác phẩm vẫn phải tồn tại với tư cách là một trải nghiệm đọc, chứ không chỉ là một công cụ xây dựng thương hiệu. Phản ứng gần đây đối với Grapefruit Apricot Club cho thấy độc giả trẻ sẵn sàng phân biệt điều đó: họ có thể đến vì fandom, nhưng họ ở lại khi câu chuyện mang đến cho họ một điều gì đó đặc biệt về mặt cảm xúc.
Điều gì sẽ diễn ra tiếp theo
Thành công của Hanroro đã cung cấp cho các hãng thu âm và nhà xuất bản Hàn Quốc một mô hình trực quan cho các dự án đa phương tiện trong tương lai. Việc bắt chước bề nổi bằng cách kết hợp album với tiểu thuyết là điều dễ dàng, nhưng phần khó hơn là xây dựng một thế giới câu chuyện có thể biện minh cho cả hai định dạng. Nếu đạt được tiêu chuẩn đó, ranh giới giữa một màn comeback, một buổi phát hành sách và một sự kiện văn hóa fandom có thể trở nên ngày càng linh hoạt hơn.
Sản phẩm mới nhất của Cha In-pyo hướng tới một định hướng khác biệt nhưng vẫn có sự liên kết. Dự án của anh cho thấy những nghệ sĩ có sự nghiệp lâu dài có thể sử dụng hư cấu để vượt ra khỏi khuôn mẫu quản lý hình ảnh và tiến vào những địa hạt nghệ thuật tham vọng hơn. Trong cả hai trường hợp, sức hấp dẫn đều đến từ cảm giác rằng người nghệ sĩ đang thực sự nghiêm túc với trang viết của mình.
Hiện tại, Grapefruit Apricot Club là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy một nhân vật trong làng giải trí K-pop có thể tạo ra tác động văn học thực thụ mà không cần dựa vào các quy ước hồi ký. Thành tích bán chạy tại các cửa hàng offline, sự kết nối với một album, và sức hút đối với độc giả trẻ đều cùng khẳng định một điều: trong thị trường văn hóa K-culture ngày nay, một câu chuyện không nhất thiết phải bó hẹp trong một phương tiện truyền thông duy nhất để cảm thấy trọn vẹn.
Bạn cảm thấy thế nào về bài viết này?
저작권자 © KEnterHub 무단전재 및 재배포 금지

Entertainment Journalist · KEnterHub
Entertainment journalist specializing in K-Pop, K-Drama, and Korean celebrity news. Covers artist comebacks, drama premieres, award shows, and fan culture with in-depth reporting and analysis.
Bình luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận